Cái giá cho một lần lầm lỡ với người cũ

Cái giá cho một lần lầm lỡ với người cũ - 1

Hồi xưa nhà tôi nghèo lắm, bố tôi bị tai biến liệt nửa người, mẹ bươn chải hàng dưa cà ngoài chợ nuôi ba anh em tôi ăn học. Anh cả của tôi, bươn chải ngoài đời từ rất sớm, ngoài giờ đi học là anh lại đi làm thêm đủ nghề để phụ mẹ. Thế nhưng anh vẫn học rất giỏi. Năm đó anh đậu đại học danh tiếng, là niềm tự hào của cả dòng họ.

Thời đại học, anh yêu say đắm một chị tên là Thơ. Anh vẫn hay nói đùa rằng chị ấy là nàng thơ duy nhất của đời anh.

Khoản tiền gia sư hàng tháng kiếm được, anh gửi về nhà một phần, hỗ trợ chị Thơ trả tiền trọ học một phần, chỉ giữ cho riêng mình chút ít để chi tiêu tằn tiện, học phí của anh đã được nhà trường cấp học bổng.

Những năm tháng đó tình yêu của họ thật đẹp. Họ viết thư tay cho nhau hằng tuần dù mỗi ngày vẫn gặp nhau. Họ hẹn ước mai này sẽ cùng nhau xây đắp tổ ấm.

Nhưng rồi ra trường, bố mẹ chị Thơ năm lần bảy lượt ép chị ấy về quê làm việc vì ông bà chạy mãi mới xin được một công việc nhẹ nhàng, ổn định cho chị. Chị cuối cùng cũng phải nghe theo bố mẹ sắp đặt.

Anh tôi thì không thể theo về quê chị vì ở đó anh chẳng có việc để làm, lại xa nhà không thể thường xuyên về thăm gia đình trong khi bố tôi lúc đó đã rất yếu.

Họ yêu xa và hy vọng vào một ngày tái ngộ. Anh tôi hứa với chị Thơ sẽ phấn đấu hết mình để vững vàng tài chính, đón chị trở lại thành phố cùng mình.

Nhưng chị Thơ không đợi anh hoàn thành lời hứa được. Về quê gần 2 năm thì chị cưới chồng. Trước ngày về nhà chồng chị còn gọi anh tôi khóc nức nở, tôi thấy anh tôi cũng khóc đầy đau đớn và bất lực.

Sau đó anh tập trung cho sự nghiệp, không yêu đương, không chơi bời. Anh ám ảnh nỗi sợ cái nghèo. Vì nghèo mà anh không giữ được nàng thơ của anh.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, khi đã có trong tay công ty riêng thì anh đã gần bốn mươi. Cả nhà tôi suốt ruột lo anh ế, gặp mối nào tốt là lại giới thiệu cho anh.

May mắn một vụ làm mai đã trót lọt, anh phải lòng chị Hân ngay từ lần gặp đầu tiên. Chị Hân đi du học về, cũng mải mê theo đuổi sự nghiệp nên ngoài 30 vẫn chưa có chồng.

Chị Hân là mẫu người phụ nữ hiện đại, biết làm đẹp, lại rất thông minh và có đầu óc kinh doanh. Anh tôi bảo yêu nhất ở chị ấy sự sắc sảo, hiểu biết, chị là trợ thủ đắc lực của anh trong công việc. Chị Hân cũng rất yêu và ngưỡng mộ nghị lực, sự trưởng thành của anh tôi.

Đám cưới của họ đã được ấn định sẽ tổ chức sau Tết. Vậy mà một sự cố ngoài ý muốn ập đến khiến cả nhà tôi lao đao.

Anh gặp lại chị Thơ trong bệnh viện lúc anh đi thăm một người bạn ốm còn chị một thân một mình vào viện chăm con ốm nặng. Nhiều năm gặp lại, thấy hình dáng gầy guộc ấy anh vẫn xót thương. Hỏi han tâm sự, anh mới biết chị đã ly hôn vì chồng vũ phu. Giờ chị một mình nuôi con bằng đồng lương còm công chức.

Con chị phải ở lại cả tháng để chữa trị, anh thuê giúp chị phòng trọ tốt ở gần bệnh viện để hai mẹ con tiện nghỉ ngơi, chữa bệnh.

Trong thời gian đó anh giấu chị Hân qua lại thăm nom hai mẹ con họ. Rồi cái gì đến cũng đến, tình cũ trong anh quá sâu đậm khiến anh không cầm được lòng, đã làm chuyện có lỗi với chị Hân.

Chị Hân chỉ phát hiện ra khi gặp chị Thơ tìm đến tận văn phòng của anh tôi báo tin sốc: Chị ấy đã có thai. Chị Hân chia tay anh tôi trong đau đớn nhưng cũng rất quả quyết. Anh tôi hối hận vô cùng nhưng không làm được gì vì giờ anh còn phải chịu trách nhiệm với chị Thơ và đứa bé trong bụng.

Anh đón mẹ con chị Thơ về ở cùng. Nhưng từ đó tôi thấy anh như người mất hồn. Anh đi sớm về khuya, cứ như cái bóng lặng lẽ. Dường như mối quan hệ của anh và chị Thơ cũng không mấy mặn mà, chỉ là trách nhiệm. Chị Thơ cứ khóc thút thít suốt ngày.

Một hôm tôi gặng hỏi mãi anh mới chịu chia sẻ. Anh cứ vương vấn mãi hình ảnh chị Thơ, anh bị ám ảnh vì quá khứ thất bại nên muốn bù đắp cho chị. Nhưng anh đâu ngờ tình cảm đó chỉ là ảo ảnh. Anh của ngày xưa yêu say đắm chị Thơ. Nhưng người anh cần và yêu hiện tại là chị Hân, người hoà hợp với anh trong mọi thứ từ tình cảm, nhận thức đến công việc làm ăn. Giờ đây rất tuyệt vọng vì đã đánh mất hạnh phúc chân chính của mình.

Nam Trần

Leave a Reply