Nhiều người bỗng lở loét, tuột da vì hội chứng hiếm gặp nguy hiểm

Thông tin từ Bệnh viện Quận Thủ Đức, TPHCM cho biết, chỉ trong 1 tháng qua, tại đây đã liên tục tiếp nhận 3 trường hợp nguy kịch vì cùng mắc một hội chứng hiếm gặp. Trường hợp nặng nhất là ông N.V.H. (71 tuổi) nhập viện với triệu chứng ngứa, nổi mẩn đỏ hết vùng đầu và mặt, sốt cao liên tục từ 39 đến 40 độ C. Trước đó, bệnh nhân có sử dụng thuốc tây để điều trị bệnh. 

Nhiều người bỗng lở loét, tuột da vì hội chứng hiếm gặp nguy hiểm - 1
Da bệnh nhân nổi mẩn đỏ, tuột ra từng mảng như bị bỏng

Sau khi thăm khám, các bác sĩ đã cho người bệnh nhập vào khoa Nội điều trị. Trong quá trình theo dõi, tình trạng bệnh nhân ngày càng chuyển nặng da bị phồng rộp, bong tróc diện rộng, lan khắp cơ thể kèm tổn thương mắt, miệng, sinh dục. Các bác sĩ đã hội chẩn xác định bệnh nhân mắc hội chứng Stevens-Johnson và quyết định chuyển sang khoa Hồi sức Tích cực Chống độc để điều trị chuyên môn sâu.

Do lớp da trên cơ thể bị bong tróc diện rộng khiến người bệnh chịu nhiều đau đớn, các bác sĩ đã phải chăm sóc, giảm đau, bù dịch, điều trị nội khoa tích cực, chăm sóc vết thương… cho người bệnh. Sau hơn 1 tháng được theo dõi, điều trị sát từng ngày, bệnh nhân đã qua được giai đoạn nguy kịch, sức khỏe bình phục tốt.

Hai trường hợp khác cũng nhập viện với những biểu hiện tương tự như ca bệnh trên, trong đó nữ bệnh nhân N.T.N.C. (38 tuổi) phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Hoàn cảnh khó khăn khiến cô nhập viện khi bệnh đã trở nặng, việc chăm sóc, điều trị gặp nhiều khó khăn, cùng với việc điều trị nội khoa tích cực, các y bác sĩ đã phải liên tục cho bệnh nhân dùng thuốc giảm đau, kháng sinh, dùng băng gạc chuyên dụng để đắp lên vết thương chống nhiễm khuẩn.

Điều dưỡng trưởng khoa Hồi sức tích cực, chị Nguyễn Thị Linh Đức chia sẻ: “Nếu như các trường hợp thông thường khác, bệnh nhân chỉ cần một điều dưỡng để chăm sóc, nhưng với các ca này, tổn thương da lan rộng khắp cơ thể nên việc chăm sóc người bệnh đòi hỏi nhiều thứ hơn. Cần ít nhất khoảng 5 người để tắm rửa và thay băng cho bệnh nhân hằng ngày. Mỗi lần thay băng, chúng tôi đều phải cố gắng làm nhiều cách để giảm tối thiểu sự đau đớn cho người bệnh như chích thuốc giảm đau, động viên người bệnh bằng cách đưa một số hình ảnh mà những bệnh nhân khác cũng bị và đã được điều trị khỏi để tiếp thêm động lực cho bệnh nhân.” 

Bác sĩ Nguyễn Văn Dũng, Trưởng khoa Hồi sức Tích cực Chống độc cho biết: “Hội chứng Stevens-Johnson là một dạng cơ thể phản ứng dị ứng. Đối với hội chứng này, thường gặp nhất là do phản ứng dị ứng với thuốc. Hội chứng này rất ít khi xảy ra nhưng khi bệnh nhân mắc phải thì tình trạng người bệnh thường rất nặng và tỷ lệ tử vong cao (từ 3,2 đến 90%).

Nhiều người bỗng lở loét, tuột da vì hội chứng hiếm gặp nguy hiểm - 2
Nam bệnh nhân được bác sĩ cứu chữa vượt qua được nguy kịch sau khi mắc hội chứng hiếm gặp

Bệnh nhân mắc hội chứng Stevens-Johnson sẽ có các biểu hiện như: da bị đỏ lên, nổi bóng nước, lớp thượng bì bị tách ra, tổn thương niêm mạc mắt, miệng, sinh dục. Bệnh nhân sẽ có cảm giác đau như bị bỏng, một số bệnh nhân sẽ nổi hồng ban. Hội chứng này đa phần liên quan đến phản ứng dị ứng thuốc với một số nhóm thuốc nguy cơ cao như kháng sinh, an thần, giảm đau… sau vài lần sử dụng, trong vòng 14-21 ngày, bệnh nhân sẽ khởi phát triệu chứng.

Biến chứng thường gặp ở hội chứng Stevens-Johnson là nhiễm trùng huyết, viêm phổi, mất nước, rối loạn điện giải. Trong quá trình điều trị, bác sĩ sẽ phải xét nghiệm để tìm ra loại thuốc gây phản ứng dị ứng, từ đó ngưng sử dụng loại thuốc gây dị ứng để hạn chế tỷ lệ tử vong.

Theo BS Dũng, hội chứng Stevens-Johnson tuy hiếm gặp nhưng có thể xảy ra ở bất kỳ ai. Để hạn chế nguy cơ mắc hội chứng này, bệnh nhân phải dùng thuốc theo đúng hướng dẫn của bác sĩ, không tự ý uống các thuốc không được kê đơn. Phải thông báo tình trạng dị ứng thuốc hay thức ăn cho thầy thuốc. Trong quá trình sử dụng thuốc nếu thấy có bất thường nhất là sốt cao, viêm miệng, nổi dị ứng, ban đỏ khắp người, cần phải tới cơ sở y tế để thăm khám và điều trị kịp thời.

Vân Sơn

(Ảnh: bệnh viện Thủ Đức)

Leave a Reply